Tường Trình Buổi Họp Mặt KMTĐ tại San José ngày 8 tháng 7, 2000

Bài tường trình này viết từ những kỷ niệm thâu nhặt trong kỳ họp mặt tại San Jose vừa qua với sự bổ túc của nhiều bạn bè KMTĐ a San Jose và Los Angeles. Nếu có gì sơ xuất thì đó là hoàn toàn lỗi của tôi, xin thầy cô và các bạn thông cảm. Hình ảnh của buổi họp mặt này cũng sẽ được phổ biến nay mai.

Tôi, một trong những đứa con đầu lòng (khoá 2) của gia đình KMTĐ, thu xếp hành trang, chào tạm biệt gia đình tại phi trường Newark (New Jersey), bay qua San Jose, mang theo một quả tim đầy tình thân và quí mến với bạn bè thầy cô. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho chuyến đi này 2 tháng trước. Vì đây là lần đầu tiên tôi tham dự, vòng tay nhỏ của tôi đã được ôm lại thầy, bạn sau 28 năm rời trường. Tôi mang về miền Đông Mỹ đầy hình ảnh vui nhộn, thương mến trong tim, khắc thêm vào trí nhớ nhiều kỷ niệm mới lẫn cũ chia xẻ với bạn bè thân thiết. Cũng như nhiều bạn từ phương xa đến thăm bạn bè KMTĐ ở vùng California, tôi mới biết là dân KMTĐ a San Jose nhiệt tình và hiếu khách như thế nào và khi ra đi mới thấy câu "Cali đi dễ khó về" thật là đúng.

Tôi đặt chân xuống phi trường San Jose chiều ngày thứ sáu, 7 tháng 7. Trên đường đi lòng nôn nao mong đến lúc gặp lại bạn bè thầy cô thân thuộc. Lan Phương mang xe đón tôi về nhà, ở đó đã có thầy Quân, Minh Nga, Thúy Linh, Xuân Hồng. Chào hỏi thầy Quân, Minh Nga, Thúy Linh, anh Tuân (chồng Lan Phương) thật là nhộn nhịp, tôi mới để ý là Xuân Hồng ngồi trên ghế im lặng chắc vì cảm động quá. Ai cũng bảo rằng không ai thay đổi nhiều nhất là khi nhắc đến một anh bạn của chúng tôi, lúc đó thì Minh Nga bảo rằng chắc anh bạn đó đã già từ lâu. Thầy Quân vẫn còn phong độ như dạo nào, chỉ có thêm một mớ tóc trắng mà thôi. Hôm đó, Lan Phương đãi chúng tôi bánh cuốn, phở, hột vịt lộn, xoài. Thầy Quân cứ khen quán phở Winchester cả đêm (nhà của Lan Phương nằm trên đường Winchester). Đã lâu không được ăn hột vịt lộn cho nên anh Tuân phải huấn luyện tôi cách ăn nhưng khi ăn mặc dù ngon lắm nhưng trong bụng vẫn còn e ngại nhiều. Vì tôi thích ăn phở tái và lúc nào cũng bỏ giá, tương đen tương ớt này nọ, thầy Quân lên giọng thầy để chỉ huấn tôi cách ăn phở "tái" là không được ăn "giá". Vé máy bay của tôi từ New Jersey đến San Jose rất rẻ cho nên chuyến đi từ Đông Mỹ đến San Jose mất tất cả là 9 tiếng vì phải ngừng a Dallas.

Hôm đó đáng lẽ Chuẩn xuống San Francisco vào lúc 7 giờ tối nhưng vì chuyến bay bị đình lại ở Ohio nên mãi đến 10 giờ tối hôm đó mới đến San Jose. Lan Phương, anh Tuân, và tôi đi đón Chuẩn tại khách sạn Marriot a Santa Clara. Vì tôi đã gặp Chuẩn nhiều lần trước cho nên Lan Phương dành đi vào khách sạn một mình để xem hai người này có thể nhận ra nhau hay không. Sau vài giây chần chừ Lan Phương và Chuẩn nhận ra nhau nếu không anh Tuân và tôi phải chờ cả đêm. Về đến nhà Lan Phương thì lại thêm một chầu phở và bánh cuốn. Ai cũng đã no bụng nhưng vẫn ăn tiếp cho vui với Chuẩn. Lúc đó thầy Quân đã đi về nhà ngủ. Bọn tôi ngồi trong phòng khách ba hoa chích chòe cả đêm. Mắt nhắm mắt mở, chân trong chân ngoài, cho đến 3 giờ rưỡi sáng. Thúy Linh ngủ gà ngủ gật, Lan Phương như gà nuốt dây thung, Minh Nga gồng mình ngồi trên ghế salon, Xuân Hồng nửa tỉnh nửa mê, nhưng không ai muốn đi ngủ. Tôi sẽ nhớ mãi cái ghế salon này vì khi ngồi xuống rồi thì đứng lên rất khó. Nhưng cuối cùng vì Lan Phương phải đi làm ngày mai cho nên Chuẩn và tôi đành phải chào tạm biệt mặc dù chúng tôi muốn làm con cò đi ăn đêm (giờ Đông Mỹ lúc đó là 6 giờ rưỡi sáng). Minh Nga, Thúy Linh nghỉ ở nhà Lan Phương (Lan Phương trả công cho hai cô em này vì đã giúp Lan Phương một phần trong bài phỏng vấn thầy cô cho tờ Đặc San Kỷ Niệm 35 năm thành lập KMTĐ), Chuẩn về khách sạn còn tôi thì về nhà Xuân Hồng. Đường về nhà Xuân Hồng tối thui và ngoằn ngoèo, tài xế Xuân Hồng buồn ngủ nhưng chắc vì có sử dụng autopilot, tôi về đến nhà Xuân Hồng bình an khoảng 4 giờ sáng.

Sáng thứ bảy, 8 tháng 7, tôi thức dậy vào lúc 7 giờ để điện thoại Chuẩn nhắn với Chuẩn là đi đón Minh Nga, Thúy Linh lên nhà Xuân Hồng ăn bún thang. Sau đó tôi và Mike (chồng của Xuân Hồng) leo núi đi hiking trên những con đường mòn gần nhà của Xuân Hồng a Scotts Valley. Leo núi mất đến 1 tiếng rưỡi, nhưng xuống núi chỉ mất 15 phút. Phong cảnh vùng này rất đẹp, chỉ tiếc là tôi quên mang theo máy ảnh để chụp vài tấm. Về đến nhà Xuân Hồng thì chương trình là sẽ gặp Chuẩn, Minh Nga, Thúy Linh a đây lúc 11 giờ. Nhưng việc này không thành vì Lan Phương chỉ đường cho Chuẩn đến nhà không chính xác lắm cho nên Chuẩn đi lạc, và Lan Phương vì thương mấy cô em gái KM này (Minh Nga, Thúy Linh) cho nên bảo Chuẩn là cho hai nàng công chúa này ngủ cho đến 10 giờ sáng. Trong khi đó, tôi ngồi ở nhà Xuân Hồng chờ ăn sáng, bụng cồn cào thèm bún thang. Đến 12 giờ trưa, Chuẩn, Minh Nga, Thúy Linh mới xuất hiện. Ăn bún thang xong chúng tôi vội vã lên đường đi đến nhà Lộc, nơi họp mặt. Tôi vẫn còn nhớ bộ pyjama màu đỏ rất nổi mà Xuân Hồng mặc để đi dự buổi họp mặt này. Chắc vì vội quá cho nên Xuân Hồng quên thay quần áo chăng?

Khi đến nơi, nhà của Lộc, thì đã có một số người đến trước. Lan Phương cũng vừa đến sau khi đi làm suốt buổi sáng thứ bảy.

Trước khi vào nhà, Lan Phương chở Chuẩn và tôi đi mua bia và rượu cho buổi họp và cà phê cho Lan Phương, Chuẩn và tôi để tỉnh táo một tí. Tôi gặp lại thầy Loạt và nhiều bạn tôi nhớ mặt hay nhớ tên hay là không nhớ hoàn toàn (khoá đàn em). Ngọc Dung (khoá 4) nhận ra tôi ngay nhưng vì tôi không nhớ nên bảo rằng "mấy anh chỉ nhớ người khác chứ không nhớ em". Xuân Hồng và nhiều bạn khác gắn bảng hiệu của buổi họp lên tường. Nói chuyện một lúc, thức ăn do nhiều người mang đến được bày ra. Trẻ con đi tắm ở hồ bơi sau nhà của Lộc. Tôi ngồi trông trẻ một lúc trước khi Mike nhảy vào hồ bơi. Lan Phương mặc dù có cá với tôi là sẽ không nói nhiều, khai mạc buổi họp mặt thân mừng tất cả bạn bè, hai thầy và mời thầy Quân nói vài lời. Đây là một trong những giây phút cảm động nhất của buổi họp. Thầy rất vui khi gặp lại nhiều học trò cũ, rất cảm động vì sợi dây ràng buộc tình thầy trò vẫn còn chặt chẽ sau mấy chục năm rời trường. Thầy nói mấy lời thân yêu này, xúc động không cầm được nước mắt làm mọi người không khỏi động lòng. Nghe những lời thầy nói làm tôi cảm động quá và quên chụp ảnh. Sau đó bạn Lý Chánh Dũng đứng lên nói vài lời chào hỏi gia đình KM. Lý do buổi họp được tổ chức là nhân dịp Dũng và gia đình qua Mỹ đi công tác và du lịch từ Việt Nam. Do đó khoá 4 có rất nhiều bạn bè tham dự buổi họp này. Danh sách của những người tham dự buổi họp này là:

Thầy Trịnh Đình Loạt
Thầy Dương Hồng Quân Nguyễn Văn Hoàng (khóa 1) Trần Vinh Hiển (khóa 1) Nguyễn Hải Thành (khóa 1)
Lê Lan Phương (khóa 2)
Ngô Thị Xuân Hồng (khóa 2)
Lý Đạt Thông (khóa 2)
Trương Quang Chuẩn (khóa 2) Ông Phát (khóa 2)
Dương Thị Ánh Tuyết (khóa 2) Huỳnh Kim Đức (khóa 2) Nguyễn Bích Nga (khóa 3)
Trần Minh Thuận (khóa 3) Nguyễn Thị Ngọc Dung (khóa 4) Đặng Mạnh Kim Thùy (khóa 4) Nguyễn Kế Khoa (khóa 4) Nguyễn Ích Huy (khóa 4)
Lý Chánh Dũng (khóa 4 va vợ) Nguyễn Minh Nhật (khóa 4) Phan Minh Nga (khóa 4)
Phạm Ánh Ngọc (khóa 5)
Lê Thúy Linh (khóa 5)
Trần Đăng Quân (khóa 5)
Bùi Minh Cương (khóa 5)
Lê Thị Minh Phụng (khóa 6) Nguyễn Hòa Nam (khóa 6)
Lê Xuân Lộc (khóa 8)
Nguyễn Linh Diệu (khóa 9) Nguyễn Linh Tuyền (khóa 10)

Tổng cộng buổi họp này có tất cả 51 người tham dự.

Lan Phương điện thoại cho Lê Cương Quyết (khóa 2) để rủ Quyết đi dự nhưng Quyết không đến được vì hôm đó bị bệnh. Lê Xuân Lộc, gia chủ, cũng về nhà trễ vì Lộc phải trông chừng cửa tiệm kem ở Los Gatos.

Sau đó là mục ăn uống. Thức ăn thật là ngon, nào là bánh bèo, xôi vò, gà quay, cơm chiên; nào là mì xào, gỏi đu đủ. Nhiều lắm tôi không nhớ hết nhưng vì háu ăn tôi đã nếm tất cả. Vì quá vui cho nên bụng không đói lắm và nhiều khi quên ăn. Lý Chánh Dũng tặng cho buổi họp rất nhiều quà bánh mang theo từ Việt Nam. Mọi người dành ăn ô mai, theo như lời Chuẩn, đến tuổi này, chúng ta thành tuổi "o mai god". Tôi thì thích bánh choux, đã ăn được 2 cái, muốn ăn thêm nhưng không được vì Minh Nga đã ăn cái cuối cùng (sau này Minh Nga có thú tội là đã ăn những 5 cái). Sau đó thì đến lúc chụp hình lưu niệm. Chụp chung với tất cả mọi người, rồi chia ra từng khóa. Lan Phương có mang theo đàn ghi ta để hát bài “Xanh, Mầu Kỷ Niệm” của bạn Đăng Vi nhưng không có ai nhớ mang theo bài hát. Tôi nhờ Lộc dùng máy PC ở nhà để đọc nhưng không in được vì không có máy in. Về sau mới biết là Minh Nga có mang theo bài hát này, để trong xe mà lại tưởng quên. Đó là một điều rất tiếc của chúng tôi vì đã không hát được bài hát dễ thương này trong buổi họp mặt ở San Jose. Trong lúc hàn huyên mọi người đều vui vẻ cởi mở và có nhiều điều muốn hỏi, nói với nhau nhưng vì có quá nhiều cảm xúc cho nên quên, không được nói ra. Một sự ngạc nhiên lớn cho mọi người là hôm đó có sự hiện diện của Dương Thị Ánh Tuyết, một bạn khóa 2 ở vùng San Jose nhưng ít khi có dịp gặp bạn bè KMTĐ.

Nhiều chuyện vui được kể ra trong khi thầy bạn hàn huyên với nhau. Ngày xưa ai cũng sợ Thầy Quân vì thầy rất nghiêm, nhất là Lan Phương, giờ thì thầy nói chuyện thật là vui vẻ. Đó là một kỷ niệm đáng nhớ của nhiều người tham dự buổi họp mặt này. Thầy Quân đã có tiếng là chụp hình rất rõ và đẹp nhưng sau khi quan sát cách thầy chụp hình, cầm cái máy ảnh với hai bàn tay run run, tôi không hiểu tại sao hình thầy chụp lại rõ đến thế. Thầy Loạt kể một chuyện vui khi thầy tịch thu một quả xoài trong giờ ngủ trưa trường mình (muốn biết thêm chi tiết xin đọc tờ Đặc San Kỷ Niệm 35 Năm ngày thành lập trường). Hình ảnh chụp và video của buổi họp mặt KMTĐ ở Hagen vừa qua cũng được mang ra xem. Lan Phương quên mất lời cá lúc trước với tôi (không nói nhiều) kiếm chuyện để chọc ghẹo tôi nhưng nhờ có mấy người bạn hiền như Chuẩn và Phát bênh vực cho nên tôi thoát được tòa án này trước mặt thầy Loạt và nhiều bạn khóa khác. Anh Hoàng thì kể chuyện ngày xưa bị thầy Hóa phạt vì thí nghiệm với rượu chè. Tôi cũng có nói chuyện với Quân (khóa 5), em của Trần Trọng Đại, bạn cùng lớp của tôi để hỏi thăm Đại và xin địa chỉ của Đại ở Việt Nam.

Khoảng 7 giờ tối (trời vẫn còn sáng) thì mọi người bắt đầu chào nhau ra về. Hôm đó Ánh Ngọc (khóa 5) đã mời trước thầy Quân, Minh Nga và Thúy Linh về nhà nghỉ. Những người còn lại định rủ nhau đi San Francisco nhưng cứ ngần ngại nên Ánh Ngọc đã mời tất cả mọi người về nhà Ánh Ngọc chơi đêm đó để đốt lửa trại. Minh Nga cũng có mang theo một số photocopy của những bài ca cộng đồng. Anh Thành (khóa 1) và Thuận cũng vừa đến nhà Lộc chơi trễ. Chuyến đi chơi này có thật nhiều chuyện bất ngờ nhưng vui thú. Trước khi đi dự buổi họp này thì tôi được biết là Huỳnh Kim Đức (khóa 2) từ Bỉ sẽ ghé San Jose chơi nhưng chờ cả ngày không thấy đến. Đức không đến được, thêm vào đó Trần Thiện Tâm và Bùi Văn Quang (khóa 2) từ Los Angeles cũng không đến dự buổi họp mặt này, tôi rất tiếc vì đã có mong mỏi rằng tôi sẽ gặp thật nhiều bạn khóa 2 của tôi. Nhưng bù lại tôi được quen thêm một số bạn mới của những khóa khác. Mọi người thúc giục nhau lên đường sau khi thức ăn đã được gói ghém để mang về nhà Ánh Ngọc. Bạn bè người đi được người không đi được, thầy Loạt cũng không có thì giờ để đi. Chia tay nhau trước nhà Lộc, chào cám ơn gia chủ và gia đình, ai cũng ngần ngừ không muốn đi về.

Trong khi tất cả mọi người đã lên xe vì đường về nhà Ánh Ngọc cũng hơi xa, Chuẩn và tôi vẫn còn đứng trước nhà Lộc nói chuyện với bạn bè. Thầy Quân cho mọi người biết một chức vị mới mà thầy được biết, đó là CJO hay Chief Janitorial Officer, một chức vị quan trọng trong nhiều công ti. Nhưng vì sợ đi trễ trên con đường ngoằn ngoèo, Chuẩn và tôi đành phải lên xe. Lúc đó mới biết là mọi người đều chờ hai đứa này để đi vì xe Chuẩn nằm choán đường de của những chiếc xe khác. Ánh Ngọc và Phụng (khóa 6) đi trước dẫn đường, chạy ra ngoài xong và vì đậu xe bên lề đường chờ những xe khác, cảnh sát San Jose bắt đầu để ý đến đoàn xe này. Ánh Ngọc vì bấn quá, định chạy trốn cho nên dẫn chúng tôi đi một tour nhỏ của thành phố và sau đó phải nhường tay lái lại cho Phụng. Gương mặt hốt hoảng nhưng vui tươi của Ánh Ngọc lúc đó thật là vô giá. Đường về Woodside nhà của Ánh Ngọc rất đẹp, ngoằn ngoèo, chạy trên mây như đèo Hải Vân. Đến nơi thì trời đã bắt đầu tối. Nhiếp ảnh gia Quân tiếc là không có đủ ánh sáng để chụp phong cảnh ở đây. Sau khi chào hỏi Gregg, chồng của Ánh Ngọc, chúng tôi đi một tour của ngôi nhà này. Từ nhà nhìn ra ngoài, một phía thì nhìn xuống Monterey Bay với những ánh đèn chớp choáng xa xa, một phía là rừng, thật là thơ mộng và thần tiên. Thức ăn lại được bày ra. Huỳnh Kim Đức (Bỉ) và vợ lúc đó xuất hiện với Lê Xuân Lộc và gia đình. Tay bắt mặt mừng, đến 28 năm sau tôi mới gặp lại người bạn không cùng lớp nhưng chơi bóng chuyền cho trường với tôi. Máy ảnh lại được mang ra để chụp thêm. Điều mà Lan Phương nhận xét là lúc nào chúng tôi cũng chỉ có 6 người trong khóa 2 để chụp hình với nhau. Không thêm và cũng không bớt. Trong khi ăn uống thì những giọng ca karaoke của Lan Phương, thầy Quân, Minh Nga, Lộc giúp cho buổi họp mặt lần thứ hai này thêm vui nhộn. Thầy Quân cứ thắc mắc là bao giờ thầy mới biết tương tư, nên cứ đòi hát mãi bài "Bao giờ biết tương tư". Thầy bàn với chúng tôi về chữ Việt Nam nếu viết không bỏ dấu, cũng tương tự như lá thư của Bửu Hiệp mấy tuần trước về buổi họp mặt ở Đức. Rằng chúng ta ăn bánh mì thịt người thay vì thịt nguội nếu không bỏ dấu, thay vì đảm đang tra thành dâm đãng. Thầy đùa giỡn thật nhiều rất là vui. Lan Phương thì cứ đố mọi người là Lan Phương có răng thật hay răng giả. Sau khi giải thích nhiều lần, đến nay tôi vẫn chưa biết hàm răng của Lan Phương là thật hay giả. Nếu có ai biết thì xin cho tôi biết nhé.

Sau màn ăn, cà phê cà pháo xong xuôi thì Ánh Ngọc và một số bạn khác ra ngoài vườn để chuẩn bị lửa trại trong khi tôi và Thúy Linh ngồi gác thức ăn bên trong vì lúc đó Minh Nga đang ăn cữ thứ ba. Ăn uống xong Minh Nga đưa cho tôi một xấp photocopy của những bài hát cộng đồng và phát cho mỗi người một bản. Đây là một kỷ niệm cực kỳ vô giá của chúng tôi. Bạn bè thân hữu cùng thầy Quân quây quần quanh lửa trại hát lại tất cả những bài hát cũ này, những bài hát gợi lại cho tôi nhiều cảm xúc xa xưa. Bài nhớ bài không nhưng bài nào cũng hát và với sự hướng dẫn của giọng ca tenor của thầy Quân, cũng có nhiều bài được hát nhiều lần vì quá thấm thía. Đã lâu không được hát những bài hát này, ít người thuộc lời và dưới ánh loa chập chờn, khói bay vào mắt, những đôi mắt già đã ráng mở to để đọc lại những câu ca lời hát để hát theo thầy Quân và bạn bè. Mặc dù không có rượu chè nhưng lúc này tôi cảm thấy thật say sưa với tình thương của bạn bè. Khoảng 12 giờ đêm thì một số bạn phải lái xe về nhà, thế thì lại chia tay một lần nữa. Hát bài "Gặp nhau đây rồi chia tay" mang đến cho mọi người thật nhiều ý nghĩa đậm đà.

Đêm đó gia đình Xuân Hồng, gia đình Ánh Ngọc, Minh Nga, Thúy Linh ngủ ở nhà chính. Thầy Quân, Phát, Chuẩn và tôi thì ngủ ở nhà khách. Phát, Chuẩn và tôi ngồi quanh lửa trại vừa sưởi ấm vừa kể cho nhau chuyện bạn bè cùng lớp, cuộc đời, sự nghiệp trong khi Ánh Ngọc và Minh Nga dọn dẹp chỗ ngủ cho chúng tôi ở nhà khách và cũng đã chuẩn bị 4 cô người mẫu (dummy) đứng gác (Ánh Ngọc học về Fashion Design). Minh Nga đã căn dặn chúng tôi rằng là không được nhìn mấy "cô" này khi vào nhà khách. Đêm đó vì địa thế yên tĩnh, chúng tôi ngủ rất ngon mặc dù không được thưởng thức những giọng ngáy ru ngủ và cũng vì có 4 nàng tiên (giả) bên cạnh. Đêm hôm đó làm tôi nhớ lại những lúc đi cắm trại ở Vũng Tàu, trại Về Nguồn ở trường.

Sáng chủ nhật, 9 tháng 7, tôi thức dậy sớm đi dạo quanh nhà Ánh Ngọc với Phát, Ánh Ngọc, Thúy Linh, Minh Nga. Ánh Ngọc chỉ cho chúng tôi nhiều nơi có thể dựng lều cắm trại nếu có ngày họp mặt KM trong tương lai. Tôi nghĩ rằng vì khu này rât rộng có thể chứa được nhiều người và lại có đầy đủ tiện nghi do đó có thể là một địa điểm họp mặt rất thích hợp cho KM sau này. Gregg pha cà phê cho mọi người uống ngồi trên bậc thềm của Bồng Lai Cảnh, tên nhà của Ánh Ngọc. Sau một màn bàn luận vì thầy Quân và nhiều bạn giỏi tiếng Hán Việt, tôi thì có kinh nghiệm sống ở Nhật nên hiểu chữ Nho sơ sơ, chúng tôi mượn tự điển của Ánh Ngọc ra tra để hiểu nghĩa của tên nhà (Bồng là tên của một núi nơi tiên nghỉ thường gọi là Bồng Lai). Chúng tôi cảm thấy quả là mình sướng như tiên thật mới được trao cho kỷ niệm này. Ánh Ngọc đột nhiên nổi hứng mời tất cả mọi người viết vài hàng cảm tưởng trong quyển lưu bút Bồng Lai Cảnh (phát hiện ngày hôm đó). Thầy Quân viết trước. Tôi chép xuống câu thơ của Nguyễn Công Trứ (Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc, Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn) để nhớ lại lời bình giảng vui vui của thầy Quân. Rồi mỗi người vài hàng, chúng tôi viết đầy quyển Lưu Bút cho Ánh Ngọc. Minh Nga trổ tài xuất khẩu thành thơ ghi xuống bài thơ Bồng Lai Cảnh sau đây. Thật là hợp tình hợp cảnh.

Đây Bồng Lai Cảnh chốn thần tiên
Có cây có suối có tình thân
Có ngàn tia nắng mây trong gió
Làm vấn vương lòng khách lãng du

Sau đó, anh Thành (khóa 1) ghé thăm và mời chúng tôi về San Jose ăn phở. Điện thoại về nhà Lan Phương để hẹn nhau giờ đi ăn. Dân KM đi đâu cũng vậy, vì ham nói chuyện với nhau cho nên đi đâu cũng đi trễ. Càng đi trễ thì hậu quả sẽ là thầy Quân và Minh Nga cùng Thúy Linh sẽ về Los Angeles rất khuya.

Về đến Lion Plaza ở San Jose thì trong khi chờ đợi mọi người đậu xe, tôi và Chuẩn đi tìm ô mai và bánh kẹo để làm quà cho gia đình. Nếu tôi nhớ không lầm thì bọn tôi mua sạch hàng bánh đậu xanh của quán Văn bakery. Trong khi Lan Phương dang lăng xăng tổ chức ăn uống ở tiệm phở Hòa, Lê Cương Quyết, bạn cũ lớp tôi bước đến chào thầy Quân. Kỳ này đi San Jose tôi rất mong là sẽ có dịp gặp lại Quyết vì Quyết thường về Việt Nam đi công tác và thăm vợ. Đã có nhiều bạn cùng lớp với tôi đến vùng San Jose nhiều lần nhưng không gặp được Quyết. Thật là một cảnh mừng rỡ vô hạn và máy ảnh được đem ra một lần nữa. Anh Tuân tặng chúng tôi một cái bánh ngọt nhân buổi họp mặt KM. Tình thân KM lan tràn từ bạn bè thầy cô đến những người thân trong gia đình. Họa sĩ Thúy Linh dùng một cây tăm nhỏ để sửa lại chữ D thành chữ Đ trong chữ KMTĐ trên cái bánh này. Một ngạc nhiên lớn của tôi là thầy Quân, lúc trước thầy dạy tôi Toán Học, giờ này thì thầy có thể dạy tôi Việt Văn vì thầy lúc nào cũng văn chương thơ thẩn đủ thứ. Hỏi tại sao thì thầy bảo rằng thầy lúc trước làm nghề dạy toán giờ thì "mất dạy và vô lương". Thầy đùa giỡn rất nhiều đến nỗi Lan Phương phải la thầy và bảo thầy phải "be quiet" nhiều lần. Ăn phở xong thì Ánh Ngọc và Thúy Linh cắt bánh cho mọi người dùng. Lấy cớ là đường đi xa cho nên Minh Nga đòi một phần bánh thật to để ăn cho chắc bụng. Thắm thoát thì giờ chia tay đã đến, thầy Quân, Minh Nga, Thúy Linh, Phát bịn rịn không ai muốn về. Lan Phương nước mắt rơm rớm. Tôi ôm thầy Quân một lần nữa thốt ra vài câu chào tạm biệt và hẹn ngày tái ngộ. Tôi nghĩ là thầy vui lắm khi được một dịp sum họp thân thiết như thế này. Chào tạm biệt thầy Quân, Minh Nga, Thúy Linh và Phát xong tôi, Chuẩn, Quyết, anh Thành đi uống cà phê để nói chuyện thêm. Sau đó Chuẩn chở tôi về nhà Xuân Hồng lấy hành trang về ngủ ở khách sạn. Đêm hôm đó chúng tôi đến nhà Lan Phương, mặc dù rất trễ, Lan Phương và anh Tuân thật là tận tình mời chúng tôi dùng bánh cuốn và cà phê. Ngồi ngoài nhà Lan Phương tối hôm đó với hương thơm của hoa ngọc lan trong gió mát, tôi nhớ lại những kỷ niệm vừa qua và ước ao rằng bạn bè tôi, ở đâu cũng vậy, sẽ có một dip nào đó gặp lại bạn bè thầy cô để có những cái kỷ niệm đẹp như tôi, để gây dựng lại hay làm bền chặt hơn tình thân KMTĐ.

Sáng thứ hai, Chuẩn, Quyết, Xuân Hồng và tôi ăn sáng ở tiệm phở Bằng và uống cà phê Lovers, sau đó Chuẩn lái xe về phi trường San Francisco để đi về Maryland. Buổi họp mặt San Jose chấm dứt ở đây. Tôi ở lại San Jose thêm vài ngày nữa để viếng thăm bà con và vài người bạn thân làm việc chung với nhau lúc trước.

Chuyến đi này thật là vui và có rất nhiều ý nghĩa vì sự tận tình và tổ chức của Lan Phương, Xuân Hồng, Lê Xuân Lộc và gia đình, Kim Thùy và Khoa. Lửa trại KM được đốt lại soi sáng tình thân, những bài hát cộng đồng chúng ta có thuở nào được hát lại nhờ lòng sốt sắng của Ánh Ngọc và Minh Nga. Tôi xin thành thật cám ơn những người bạn này đã tạo cho tất cả bạn bè KM thật nhiều kỷ niệm quí báu và vô giá trong những giờ phút xum họp ở San Jose. Cũng xin cám ơn thầy Quân và thầy Loạt đã cho chúng tôi dịp gặp gỡ này. Và cũng cám ơn anh Tuân, Mike và Gregg, những người thân của KM mà tôi có hân hạnh gặp và quen biết. Cám ơn tất cả bạn bè KM, những người đã đi dự buổi họp này để cho chúng ta nhiều kỷ niệm đẹp khó quên.

Những ngày sau buổi họp này tôi lại được may mắn lấy thêm nhiều kỷ niệm với làng KM tại San Jose, mới biết được tình thân thuộc giữa bạn bè KM bất kể khóa nào hay là có quen biết trước hay không. Bài tường trình của chuyến đi dự buổi họp mặt của tôi chưa chấm dứt ở đây, sẽ viết tiếp trong phần hai của chuyến Tây Du Ký này.

Lý Đạt Thông (k2) – NY, 18/7/2000

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates