Nhớ Mãi Trường Xưa

Trời Saigon không có mùa thu nhưng với tôi cái không khí ẩm ướt của những ngày tháng mười hay làm tôi liên tưởng đến mùa thu. Và mùa thu thì gắn liền với mùa nhập học, với quang cảnh ngày khai trường tôi đã học trong giờ Giảng văn từ những ngày đầu bước vào trung học. Chẳng hiểu sao những bài giảng văn dài lê thê từ thời xa xưa ấy vẫn cứ hiện rõ trong tôi mỗi khi nhớ về ngôi trường trung học của mình. Tháng mười. Lũ bạn chúng tôi lại í ới rủ nhau đi họp mặt . Năm nay, ngày họp mặt sẽ là ngày chủ nhật 13/10/2013 do khoá 7 tổ chức và địa điểm là nhà hàng Tân Sơn nhất. Tám tiến bộ hơn mọi năm khi chưa tới ngày đã nhắc tôi: Th nhớ rủ mình đi họp mặt nhé!

Dù mấy hôm nay dự báo thời tiết báo cơn bão số 11 và ngày thứ bảy trời mưa suốt nhưng sáng chủ nhật thì lại nắng. Tám đến tôi khá sớm, đúng 9 giờ sáng. Đường từ nhà tôi đến địa điểm họp rất gần , chỉ mất khoảng 5,10 phút Tôi cười với Tám: Trời chiều lòng người hôm nay không bị mưa. Chúng tôi đến nơi họp rất sớm. Nhìn quanh chỉ mới thấy ban tổ chức khoá 7. Khoá 7 lực lượng không đông như khoá tôi nhưng các bạn nữ cũng thướt tha trong màu áo dài ren xanh rất mode, các bạn trai thì áo chemise trắng và thắt caravate đồng màu. Các bạn khoá 7 gắn huy hiệu họp mặt lên ngực áo chúng tôi. Tôi đùa : Hình như chị đến sớm phải không ? Chưa có ai hết. Em thấy già mà ham vui chưa? Vào trong sảnh tiệc thì ra còn có người đến sớm hơn. Đó là Ngọc Điệp khoá tôi và Ngọc Trinh khoá 9. Điêp cười, đây là lần đầu tiên Trinh đi họp mặt.Hôm Th nhắn : Linh Diệu xin số điện thoại của Trinh , Điệp chưa kịp trả lời thì tụi bạn nó đã đến tận nhà kiếm. Tôi cười với Trinh, lâu lắm rồi em nhỉ kể từ ngày rời trường hôm nay chị em mình mới gặp lại nhau . Tôi nhớ đến hình ảnh ngày xưa của Trinh mỗi giờ ăn trưa hay lên lớp tôi kiếm chị .

Chúng tôi rủ nhau đi loanh quanh sảnh chụp hình lưu niệm. Tám kể có nguyên một cuốn hình để lưu giữ những hình họp mặt của mỗi năm . Trên sân khấu phông trang trí là toàn cảnh ngôi trường của chúng tôi cùng huy hiệu KMTĐ và giòng chữ viết của thầy Tống. Chúng tôi đứa nào cũng thích chụp hình với tấm phông này. Chúng tôi nhắc đến Nguyệt Nga, cô bạn đã chia tay vĩnh viễn với bạn bè sau một cơn bạo bịnh. Năm nay, bên nam sẽ vắng đi Huỳnh Phong Nhuận vì Nhuận vừa đi Mỹ đoàn tụ với gia đình hôm đầu tuần. Gần đến giờ làm lễ các bạn tôi đã đến khá đông đủ. Có lẽ khoá 5 là khoá đông nhất. Và đúng là âm thịnh dương suy. Đám con gái chúng tôi thật hùng hậu với Hạnh, Minh Hồng, Ngọc Hạnh,Thanh Châu, Ngọc Diệp, Hồng Thuý, Lý, Hồng Quang, Ngải, Quý,Tám, Diệu, Xuân Cúc,Dung, Bạch Cúc , Phước và tôi. Bọn con trai thì chỉ có: Thuận, Trung, Dũng, Huy , Lê Hùng và Phúc. Các khoá khác hình như cũng vắng hơn. Năm nay, không thấy chị Bửu Hiệp có lẽ do cơn bệnh vừa rồi. Tôi nhìn qua bàn khoá 9 của Linh Diệu thấy có Xuân Dịu, Hanh Trần những cô bạn mà tôi vừa mới quen trên FB. Năm nay có lẽ các khoá nhỏ cũng đông hơn những khoá đàn anh , đàn chị. Phía thầy cô thì ít hơn. Lâu lắm rồi tôi không gặp cô Mai Thanh. Dường như thời gian đã ghi dấu trên sức khoẻ của thầy cô, tôi thấy những bước chân của thầy cô cũng chậm rãi, run run hơn. Thầy Hoàng Long dạy Nhạc tôi năm lớp 7 mái tóc bạc phơ. với cây gậy chống. Rồi cô Sáu dạy KTGĐ, Cô Thơ dạy Văn. thầy Hải dạy Lý, thầy Việt dạy Pháp văn... tất cả đều thay đổi với thời gian. Thoáng chốc tôi bỗng chùng lòng khi nghĩ đến mai đây...ngày họp mặt trường sẽ thưa vắng mọi người theo thời gian. Tôi nhớ đến hôm gặp lại cô Thu Thuỷ PV ở Saigon hôm đầu năm 2013. Cô vẫn thân ái , dịu dàng như ngày xưa chúng tôi còn học cô. Cô nắm chặt tay, ôm từng đứa khi chúng tôi đến chào làm tôi thấy mắt mình cay cay. Cái cảm giác bé nhỏ như ngày xưa khiến tôi thấy lòng mình ấm áp. Mãi mãi với cô chúng tôi vẫn chỉ là những cô cậu học trò nhỏ bé ngày nào. Cô ngậm ngùi nói nhỏ: Vậy mà mười năm rồi em nhỉ? Lần gặp trước chúng tôi cũng gặp cô ở nhà hàng này cách đây mười năm.

Khoá 7 mở đầu chương trinh với bài đoàn ca của trường. Màu áo dài xanh mát dịu trên sân khấu. Tôi chợt thấy lòng mềm đi khi nhớ đến câu thơ Nguyên Sa : Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc. Áo nàng xanh anh mến lá sân trường.Dù không gắn bó nhiều với trường như khoá chúng tôi nhưng các bạn khoá 7 cũng đã thực hiện buổi họp mặt với tấm lòng yêu trường của những người con KM. Thật ra, năm nay chúng tôi không vui trọn vẹn như mọi năm....vì những mất mát liên tiếp gần đây. Sự chia tay mãi mãi với Nguyệt Nga, với thầy Nhự trong những ngày tháng gần đây đã để lại trong lòng chúng tôi những nhớ tiếc khôn nguôi. Lúc nãy, khi mới bước vào buổi họp Tám nói nhỏ với tôi : Liệu rồi mình sẽ còn gặp nhau được bao nhiêu năm nữa? Tôi chỉ biết siết chặt tay bạn và khẽ mỉm cười, dù trong lòng cũng đang ngổn ngang bao ý nghĩ. Thời gian của mỗi người như một cuộn chỉ quay tròn mỗi ngày một mỏng hơn , không biết trước được cuộn chỉ nào ít hơn.

Điều làm tôi ấn tượng nhất trong chương trình của khoá 7 là phần bán đấu giá bức tranh chân dung và bức thủ bút "Tình thầy trò Kiểu Mẫu Thủ Đức đẹp mãi theo thời gian"" bằng đá quý của thầy Tống HT. Hình như cuối cùng , chủ nhân hai bức tranh này là vợ chồng Lê Hùng khoá 5. Chị Xuân Dung khoá 3 hát bài " Gợi giấc mơ xưa" của thầy Hoàng Long. Giọng hát tuy không còn vẻ mượt mà ,trong trẻo của tuổi trẻ nhưng cũng làm tôi nhớ về những ngày tháng cũ. Ngày ấy, thầy Long hay trêu tôi : Trời ơi, con gái bắc mà ở Phú Nhuận thì dữ phải biết Thanh nhỉ ? Rồi bài hát dân ca Bắc bộ thầy dạy chúng tôi ngày ấy " Trèo lên quan dốc, ngồi gốc cây đa..." Tất cả như một giấc mơ qua...không phải đã 40 năm mà dường như chỉ mới hôm qua, hôm kia. Ngôi trường với những dãy lớp học song song không mất đi mà lúc nào cũng hiển hiện trong ký ức của chúng tôi . Không khí trong hội trường giờ đang sôi động với câu hát mà ngày còn đi học tôi rất thích. Việt Nam , Việt Nam nghe từ vào đời. Việt Nam hai câu nói trên vành môi. Việt Nam nước tôi... Chương trình văn nghệ của khoá 7 xây dựng khá phong phú với nhiều thể loại. Tôi nhớ có khoá 3 hợp ca bài " Xanh màu kỉ niệm", có con gái Trinh khoá 9 với giọng hát khoẻ khoắn hát một bài về Việt Nam. Điệp khoe với chúng tôi: Cháu gái Điệp đó! Tôi định trêu Điệp , hên là chưa phải con gái đó nha. Con gái la cho cả trường đều biết.

Phần làm chúng tôi thích thú nhất có lẽ là phần chụp hình chung với thầy cô của các khoá. Đã lâu lắm rồi mới có lúc thấy mình dường như trẻ lại , còn nhí nhố với thầy cô, với bạn bè dù đứa nào tóc cũng đã hoa râm. Năm nay, quà khoá 7 tặng mọi người là chiếc quạt có dòng chữ lưu niệm của thầy Tống. Món quà rất giản đơn nhưng lại tao nhã và ý nghĩa. Tôi thấy hình như ai cũng thích thú với món quà ấy. Tôi tranh thủ làm điệu với chiếc quạt. Tám cười trêu tôi : Lẹ làng dữ. Chúng tôi dừng chân trước sảnh chụp hình chung với khoá. Mấy đứa học trò đều đã ngấp nghé lục tuần nhưng khi gặp nhau thì cũng chí chéo như con nít . Khí đi ra chỗ gửi xe, một chị nhìn tôi ngờ ngợ : Thanh phải không ? Minh Thu Đỗ đây. Tôi cười , thì ra chị vẫn hay trò chuyện cùng tôi trên FB. Cái trang thông tin xã hội ấy cũng giúp chúng tôi gặp lại nhau sau những năm thất lạc.Bạn bè FB của tôi đa số đều là KMTĐ các khoá ngoài những người thân trong gia đình. Tôi dừng lại chào thầy Hải dạy Lý ở bãi gửi xe. Tám khều tôi hỏi nhỏ thầy dạy môn gì Thanh? Tôi cười, Lý quên rồi hả? So với đám bạn cùng lớp tôi là đứa còn nhớ nhiều nhất. Tôi nhớ từng thầy cô đã dạy mình, nhớ từng đứa bạn cùng lớp dẫu rằng khi họp mặt tôi là đứa ít nói , ít huyên thuyên nhất.

Trời đã chuyển sang âm u .Chúng tôi chia tay nhau với lời hẹn sẽ gặp lại ở kỳ họp mặt của khoá 8 năm sau. Saigon đang bắt đầu mưa ở đâu đó nhưng nơi đây vẫn còn những tia nắng yếu ớt cuối ngày như tình cảm của chúng tôi dù đã trải qua bao nhiêu chia ly, thất lạc nhưng cuối cùng vẫn thắp sáng được niềm tin bất diệt. KMTĐ ơi còn mãi trong ta.!

Đặng thị Thanh

----------------------------------

Bài thơ của anh Thịnh, ông xã Thanh, viết nhân dịp họp mặt KMTĐ:

 

Ngỡ là của tôi

Đâu phải trường tôi ! sao cứ thường?
Nhớ hoài da diết nỗi thân thương!
Kiến trúc tài hoa trên đồi nắng,
Mãi gợi trong Em nỗi nhớ trường.

Đâu phải thầy tôi! sao rất hiền?
Từng lời giáo huấn, thuở thiếu niên
Giờ đây dõng dạc thầy hô lớn :
"Tình thân KIỂU MẪU mãi trường tồn"

Đâu phải bạn tôi! sao quá gần?
Những lần "hội ngộ" kết ..tình thân.
Nhiều khi lòng ấm, tôi quên bẵng
Trường xưa, thầy cũ, bạn...của Em!

Rể khoá 5 KMTĐ

[Trở lại trang trước]

 

 

 

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates