NGUYỄN NGỌC CHUNG

 

(Ghi lại sau cuộc trò chuyện với trẻ lạc Nguyễn ngọc Chung khoá 8. Để thêm phần mặn mòi thơm ngon, dĩ nhiên cũng phải mắm muối tỏi hành tô điểm vào)

 

Hai mươi bn năm sau, tình c nơi đt khách gp nhau! (Tình già, Phan Khôi)

Ngày xưa cụ Phan Khôi tình cờ gặp lại người xưa sau 24 năm biền biệt mà làm nên bài thơ Tình già, bài thơ tình bất hủ viết theo thể  thơ mới đầu tiên của Việt Nam.

Tối hôm qua gọi điện thoại cho Nguyễn ngọc Chung, người bạn đã không gặp sau 37 năm, thời gian so với cụ Phan Khôi có thừa, tình cảm thì không ắp đầy bằng cụ nhưng cũng đủ để lòng khe khẽ một niềm vui.

Ðôi mái đu đu bc. Nếu chng quen lung, đ nhìn ra được! (Tình già, Phan Khôi)

Cũng như cụ chúng tôi cũng đã ở vào cái lứa tuổi về chiều. Bạn tôi bươn chải trong cái xã hội vàng thau lẫn lộn, trắng đen bất phân, tốt xấu khó đoán... nên mái tóc đã ngả mầu mây xám, gặp nhau không biết  tôi có nhận ra bạn mình? Thằng tôi thì may mắn sống  nơi cái xứ sữa mật đượm tràn, chưa làm đã kêu, chưa ăn đã ngán... nên tương đối tóc tai còn coi được, bạn nhìn hình tôi trong Kỷ yếu KMTĐ thì nhận ra liền không cần phải ngó nghiêng.

Ôn chuyn cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi ri! con mt còn có đuôi. (Tình già, Phan Khôi)

Nhắc nhau nghe bao nhiêu chuyện cũ, kể nhau nghe những chuyện bây giờ. Cuộc đời dâu bể não nùng , sấm sét tả tơi cách chia hai thằng hai quê hương nhưng cuộc sống đều tạm ổn đủ ăn vừa mặc, thế cũng đủ cho ta cám ơn Trời.

Cụ Phan Khôi gặp lại nhau là một khởi đầu nhưng cũng là một chia ly, gặp lại nhau  ôn chuyn cũ rồi lại tiễn nhau vào cõi muôn trùng , giữ lại cho nhau chỉ còn cái đuôi con mắt .

Tụi tôi gặp lại nhau là một bắt đầu sau nhiều năm mất tặm, không tay bắt mặt mừng nhưng cũng lời qua tiếng lại  pháo nổ vang trời. Là một bắt đầu cho bao nhiêu ngày tháng rồi sẽ còn tìm đến nhau. Thế là chúng ta quá may mắn rồi phải không bạn, hạnh phúc hơn cụ Phan Khôi nhiều.

Thu Hà cho số điện thoại của Chung, sáng sớm mặt trời còn đang say ngủ tôi đã lồm cồm bò dậy để gọi phôn cho bạn. Năm giờ sáng Ca li thì thì bên mình khoảng 6,7 giờ tối, chắc là bạn tôi đã đi làm về và đang vui vầy bên vợ con . Bấm hoài mà vẫn không nối liên lạc được, reo được đúng 1 tiếng xong lại tịt ngòi, suy đi nghĩ lại thì những việc nan giải này chỉ có "nội tướng" mới biết đường mà hành quân.

Tôi bèn lò mò leo lên  lầu bò lên giường, nhè nhẹ vuốt má vợ , khe khẽ rót vào tai nàng hai tiếng "mình ơi".

Nàng đang say giấc phù du bỗng bị phá đám, hé đuôi con mắt khinh khỉnh hỏi:

-Kiếm chuyện gì đây?.

Gặp lúc khác thì tôi đã sửng cồ lên rồi, tôi bây giờ thân xác đã liêu xiêu nắng mưa khô hạn thì còn kiếm chác gì nữa mà hỏi móc họng vậy. Nhưng biết mình cũng không phải nên tôi cố nuốt cục tức vào bao tử, vừa vuốt tóc người vừa dịu dàng hỏi:

- Sao anh gọi về VN số này hoài mà không được hả mình?.

Nàng dấm dẳng:

-Số nào, tối thui làm sao thấy đường ? Bật đèn lên cho tui coi.

Tui cười ngoan bò dậy bật đèn. Nàng nhíu đôi lông mày như ngày xưa mỗi lần ba tôi nổi giận rồi phán:

- Ông phải bấm 011-84 rồi bấm số này nhưng đừng bấm số 0 đầu .

Xong nàng lại lẳng lặng quay lưng nhắm mặt đi vào giấc phù vân. Tôi muốn chắc ăn để khỏi phải nhờ vả nàng thêm nữa nên khều khều vai nàng hỏi:

 -Không cần gọi số 0 hả mình?.

Nàng gắt: " Số không chỉ dùng khi người ở VN gọi, ở mỹ thì không cần, có vậy mà cứ hỏi hoài."

Đã có hướng dẫn của "nội tướng", người từng điều binh bố trận bao nhiêu cuộc chiến không thắng thì cũng phải hoà, tui tin tưởng ôm điện thoại ra phòng khách gọi cho bạn .

Mà cũng lạ thật, làm theo lời chỉ dẫn của nàng, như một  phép mầu, tôi bấm một cái là đã thấy đầu dây bên kia:

-"A lô".

Nghe "A lô" lần thứ hai thì tui biết chắc là thằng bạn Nam kỳ lục tỉnh gốc Cần thơ đang ở đầu dây bên kia (Chung chuyển từ KM Cần thơ lên). Tui bèn hồ hởi:

- Chung hả, Châu đây nhớ không?

Bên đầu dây chắc Chung đang nhíu mày, mím môi, moi óc tìm xem thằng nào là thằng Châu nghe giọng lạ hoắc mà lại ra vẻ thân tình gần gũi dữ thần.Tôi bèn bồi thêm:

- Châu KM đây nhớ không?

Chung thở phào:

- Phạm hoàng di Châu phải không?

- Đúng rồi, Thu Hà cho số phôn của Chung nên gọi hỏi thăm đây, mừng quá gặp ngay Chung. 37 năm rồi không gặp, gặp nhau không biết có còn nhận ra nhau. Sau 75 Chung lặn đi đâu mất tiêu vậy?

Đầu dây bên kia, Chung có vẻ ngập ngừng chắc vì thấy tui làm một tràng liên thanh quên cả thở. Chung từ tốn:

- Sau 75, khi trường dời về Cộng hoà có học vài tháng sau đó chuyển qua học một trường gần nhà. Có thấy hình Châu trong kỷ yếu KM, nhận ra liền nhưng những người khác thì nhận không ra. Thu Hà cũng nhận ra, vẫn như xưa.

Tui nôn nả hỏi:

- Sau 75, sao Chung không liên lạc với các bạn?

- Chỉ biết có nhà Việt, có cầm cuốn truyện tới trả Việt nhưng nhà không có ai. Sau này trở lại cũng vậy, chắc đi rồi.

Tôi tra vấn:

- Hà nói là Chung và Việt có tới nhà Hà mấy lần mà phải không?

Chung cười cười:

- Có tới, nhưng đi chung với Việt . Một mình làm sao dám tới, Châu nhớ không Hà lúc đó nhìn đã muốn rụng tim rồi nói gì tới mình ên để bắt chuyện.

- Chung bây giờ thay đổi không. Chuyện vợ con thế nào rồi?

- Lập gia đình năm tám mấy, có hai đứa con, gái lớn học xong đi làm rồi, trai nhỏ đang học năm cuối . Tụi tui đang ở quận 8. Yếu rồi, thay đổi nhiều không nhận ra đâu.

- Hai vợ chồng làm ở đâu? Đủ sống không?

- Tui làm cách nhà 30 cây số, công ty gần chỗ hầm đá trường mình đó Châu nhớ không? Cũng đủ sống nuôi vợ con qua ngày.

- Nhớ chứ, đi làm xa quá cũng mệt hén. Còn bà xã mần chi?

- Có xe công ty tới đón nên cũng khoẻ, bà xã không khoẻ nên ở nhà. À hôm nay Châu hên nên gọi gặp tui bắt phôn.

- Sao vậy, Chung đang đi làm hay đã về nhà.

- Về nhà rồi, nhưng thường ngày giờ này mấy thằng bạn đã rủ đi nhậu mất tiêu rồi .

- Chung nhậu nhiều không? 

- Già rồi cũng yếu bớt, mấy năm trước tuần nhậu 7 ngày giờ tuần chỉ còn 3,4 ngày . Ngày trước có đêm làm 3,4 tăng bây giờ đêm nào làm hai tăng là thấy tới bến rồi, mới mười mấy lon là đã thấy xiêu xiêu cuộc đời.

Tui lo lắng hỏi:

- Nhậu vậy rồi bà xã có cằn nhằn không?

Chung tắc lưỡi đáp:

- Riết rồi quen, bả yếu xìu nên biết tui chỉ còn có niềm vui đó thôi. Hổng nhậu làm gì cho hết ngày bây giờ?

Tôi ậm ừ làm như thông cảm nhưng trong bụng thì không đồng ý chút nào.  Ở VN thì làm vậy được còn ở đây thì tan đàn xẻ nghé liền.

- Còn Châu có nhậu không?

- Không, lâu lâu làm ly rượu vang để nhìn vợ thấy đáng yêu hơn. Việt thì thích nhậu đó. Vũ đình Sáng kể chuyện sau hội ngộ năm 2010, lớp mình tới thăm nhà Việt, gặp nhau chưa bước vô nhà Việt đã mở chai rượu bắt mỗi người làm 1 ly mừng được gặp nhau. Việt mà gặp Chung là tới bến luôn đó. Nhưng Việt mấy đứa con còn nhỏ quá nên không biết khi nào mới gặp được Chung.

Chung giọng buồn buồn:

- Hôm hội ngộ ở VN có gặp chị Khánh Nga của Việt, nghe chị nói chắc cũng khó gặp Việt.

- Sao Chung lại biết mà tới vào ngày hội ngộ?

- Anh rể của Chung ( anh Công Thanh hình như học khoá 6) cho biết. Cách đây 2 năm ảnh có nói nhưng bận quá năm nay mới đi được. Thôi nói nhiều rồi tốn tiền, mình nói chuyện sau nghe.

- Ừ, thôi cúp nghe.

 

Thế đó cuộc đời tưởng sẽ chẳng còn biết tin nhau, một ngày bỗng nghe tiếng nhau gần lắm như ngày nao đã mất. Nghe niềm vui nở mát trong lòng, trên môi khẽ mỉm một nụ cười rất nhẹ.

Dưới bếp đã nghe tiếng dao kéo lẻng xẻng, chắc là nàng đã thức dậy và bắt đầu điều binh bố trận.

Tui bước nhẹ tới sau lưng nàng luồn tay ôm nhẹ bờ ngực ấm mềm. Nàng nghiêng đầu mỉm cười:

-Kiếm chuyện gì đây?

Mọi lần nghe câu này thấy tức tối phận đàn ông quá đát,  cũng câu này hôm nay sao nghe thật đáng yêu.

Xiết chặt nàng vào lòng, nhắm mắt hôn nhẹ lên tóc nàng, nghe hạnh phúc dâng tràn mang mang…

 

Di Châu, K8.

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates