Để Tuyết  Paris Lạnh Một Mình

 

Paris sao xa lạ với tôi

Sàigòn sao hơi ấm tuyệt vời

Thiên đường đã mất đâu tìm thấy

Trong giấc mơ buồn cuối chân trời.

 

Rời bỏ quê hương vì đổi thay

Rồi đây khi vận nước vần xoay

Tôi về trong giấc mơ ngày cũ

Đốt lại than hồng trong đắm say.

 

Để tuyết Paris lạnh một mình 

Để nắng quê nhà ấm thân hình

Để chân đứng lại trên mặt đất

Để sống với người với ân tình.

 

Paris chỉ đẹp trong thoáng qua

Xứ người chỉ đẹp với người ta

Còn tôi, tôi vẫn là dân Việt

Đất nước tạm thời phải cách xa.

 

Đốt ngọn nến buồn đêm Noel

Trời cao tuyết trắng, máng cỏ hèn

Chúa nằm rách rưới quanh bò ngựa

Để cứu con người, ngay kẻ điên.

---

 Gs. Phạm xuân Tích, Paris, nhiều năm trước.

 

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates