Em của một đời


Em ở lại hắt hiu phố nhỏ
Buồn không em những sáng sương mờ?
Rừng cao su đường về ngun ngút
Em giữa chiều một bóng bơ vơ.
Em tôi ơi làm sao tìm lại
Cho tôi về những sớm ban mai.
Dáng em ngồi xôn xao phố chợ
Nắng miên man vuốt tóc em dài.
Cũng phố chợ mà tôi thường qua
Hôm gặp em bỗng hoá mượt mà.
Có lẽ vì em mà nắng dịu
Vì em mà gió cũng thướt tha.
Tôi chết lặng nhìn dáng tiểu thư
Rượu chưa đầy sao hồn ngất ngư?
Vì em tôi thấy đời lính đẹp
Chiến trận gian nan bớt chần chừ.
Em là cánh hoa lạ giữa đời
Tỏa ngát hương trinh mời cuộc chơi.
Tôi là cánh bướm lu mờ lắm
Giữa những sắc mầu lượn lả lơi.
Vì yêu tôi chẳng màng sợ hãi
Vì đắm mê chẳng ngại một ai.
Gió mưa…, chỉ một nét môi cười
Cũng đủ để lòng tôi ấm lại.
Từ em phố quận thôi buồn nữa
Đã hết tiêu điều những ngày mưa.
Từ em lòng bỗng dưng trẻ lại
Luống cuống chờ em suốt buổi trưa.
Em đã vì tôi bỏ cuộc chơi
Tôi cũng vì em bỏ quên đời.
Ta đã vì nhau quên ngăn trở
Vì yêu mà quyết bước chung đôi.
Có gì đẹp bằng đôi mắt em
Có gì thơm hơn môi em mềm
Có gì êm như bàn tay mộng
Có gì hồng bằng gót chân quen ...?
Yêu em trọn vẹn lòng tôi đó
Để mỗi hôn hoàng viết thành thơ.
Cách nhau khoảng khắc lòng nghe nhớ
Mới nói chào nhau đã đợi chờ.
Những cánh thơ em gởi cho tôi
Với tôi là cả một cuộc đời.
Tôi mang lời em vào giấc mộng
Thắp sáng mơ tôi những nụ cười.
Có gì đẹp bằng tình chúng ta
Rất trắng trong, rất đỗi thật thà.
Cần chi những nụ hôn nồng cháy
Nhìn nhau cũng đủ để thiết tha.
Anh chẳng cần nắm lấy bàn tay
Chẳng đắm say trên cánh môi đầy
Chẳng vuốt làn tóc xanh thơm mát
Đã chết trong hồ mắt thơ ngây.
Em dịu ngọt trong lời mong đợi,
Em thật thà trong tiếng dạ vâng,
Áo trắng trong vàng ươm mầu nắng,
Cũng đủ cho ta chết một đời.
Anh tưởng tình mình là mãi mãi
Chúng mình là mãi mãi kề vai.
Nhưng không cuộc đời cay đắng quá
Cắt chia lời nguyện ước lâu dài.
Em cúi đầu vâng lời nghiêm phụ
Anh nát lòng theo lá mùa Thu.
Mới hôm qua tình còn ấm ủ
Sao hôm nay lạnh ngắt sương mù?
Anh đã vùi sâu trong men đắng
Đã điên cuồng đập vỡ vầng trăng.
Vầng trăng xưa có lần anh ngỡ
Là em về khi gió mùa sang.
Vì sao mà ta phải xa nhau
Sao nỡ cách chia hai mái đầu?
Vừa xanh mầu mộng, thơm mầu nhớ
Chưa kịp vui vầy đã lìa đau.
Cuộc đời đã mang em xa anh.
Chiến cuộc đẩy đưa bước quân hành.
Từ đó em là em quá khứ
Anh chìm trong lửa khói chiến tranh.
Từ đó em là em kỷ niệm
Suốt một đời ngụ chiếm hồn anh.
Từ đó em lên ngôi Thần Thánh
Hiển hiện về trong mỗi mùa trăng.

Di châu k8, 02/2013

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates