Mélancolie Nostalgique

Vietnam, mon pays torturé
Déchiré par des guerres sans fin
Terre bien-aimée qui a bercé
Mes jeunes années et mes souvenirs lointains

Vietnam, ce nom murmuré tendrement
Remue mon cœur étrangement
Comme une note mélancolique
Porteuse d’une émotion unique

Je revois ces cocotiers élancés
Une rivière qui serpente près d’un petit sentier
Les champs de blé à perte de vue
Et ce déclin du jour qui m’a beaucoup émue

Mon peuple, la tête haute, affronte la misère
Et jamais n’a capitulé devant les revers du sort
Par respect d’une tradition héroїque et fière
Qui puise son énergie dans la dignité de l’effort

Ma mère, cette âme généreuse et dévouée
Auprès de mon père, un homme aux principes bien affirmés
L’exemple édifiant que mes parents m’ont laissé
M’a guidée et soutenue quand j’ai failli m’écrouler

Et comment pourrais-je oublier
Ma grand-mère aux cheveux de neige, à la peau dorée
Avec son sourire sans fard et son regard illuminé
Qui me disait souvent, sur moi affectueusement penchée
“Mon cher trésor, va tout droit devant toi sans jamais dévier”

Bien des années se sont écoulées
Mais mon cœur restera toujours profondément attaché
À ce passé si riche et si agité
Qui a forgé mon enfance dans la tourmente
D’un pays témoin de tant de souffrances

Giáo sư Nguyễn ngọc Hà

 

Buồn Hoài Hương

Việt Nam, đất nước tôi bị dày xéo
Tả tơi vì những cuộc chiến triền miên
Mảnh đất thân yêu đã từng vỗ về
Những ngày thơ ấu của tôi với những kỷ niệm xa xưa.

Việt Nam, tên gọi thầm trìu mến
Làm tim tôi thổn thức lạ thường
Như một nốt nhạc buồn man mác
Mang niềm cảm xúc có một không hai

Tôi hồi tưởng lại những cây dừa cao ngất
Dòng sông uốn khúc cạnh con đường mòn
Những cánh đồng lúa bát ngát đến tận chân trời
Và cảnh hoàng hôn đã làm tôi vô cùng xúc động

Dân tộc tôi hiên ngang đương đầu với cảnh nghèo khổ
Và không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh của số mệnh
Vì tôn trọng một truyền thống anh hùng đầy hào khí
Lấy nghị lực từ sự cố gắng đáng ngợi khen

Mẹ tôi, một tấm lòng hy sinh quảng đại
Bên cạnh cha tôi, một người có lập trường vững chắc
Tấm gương cao quý mà hai người đã để lại cho tôi
Đã dìu dắt và nâng đỡ tôi khi tôi suýt ngã gục

Và làm sao tôi quên được
Bà tôi với mái tóc tuyết trắng và làn da ráng vàng
Với nụ cười mộc mạc và ánh mắt sáng ngời
Thường nói với tôi trong lúc âu yếm cúi xuống bên tôi
"Cháu cưng của Bà, hãy nhìn thẳng về phía trước mà đi tới,
đừng bao giờ lầm đường lạc lối"

Biết bao năm đã trôi qua
Nhưng tim tôi luôn gắn bó thiết tha
Với cái quá khứ vô cùng phong phú và hết sức giao động đó
Vì nó đã nung đúc thời thơ ấu của tôi trong phong ba bão tố
Của một đất nước đã từng chứng kiến biết bao đau khổ dày vò.

Gs. Nguyễn ngọc Hà phỏng dịch


[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates