Anh Ấy

Từ ngày Thu đắc cử vào Ban Chấp Hành (BCH) của hội những người Việt Nam ở đây, Thu bận rộn liên tục. BCH cũ để lại một đống rác để Thu phải thu dọn, còn thêm bao nhiêu chuyện bê bối để mà giải quyết làm Thu mệt nhoài.

Thằng chồng bản xứ của Thu nó có chịu hiểu bao việc nhức đầu mà Thu đang hứng chịu. Gặp Thu đi về chưa kịp hỏi han là vồ lấy ôm hôn rờ rẫm, Thu hất ra thì nó dở mặt giận nói "dạo này, mỗi weekend cô đi nhiều lắm đó nhe !" Mà thứ bảy là ngày họp mặt thường xuyên của hội, chủ nhật Thu phải đến làm thêm một số việc cho cộng đồng, đã nói với nó bao nhiêu lần. Hôm nay sau khi cơm nước định kể cho chồng nghe những việc của mình, vừa cất miệng lên nó đã khoát tay bảo im, tay cầm chai bia ngồi xem film. Chán quá Thu bỏ về phòng. Ðang bực BCH cũ bê bối đủ chuyện Thu thèm có người tâm sự, chợt nhớ có một người trong hội cho số phone của một anh vì bất mãn với BCH cũ nên đã rút ra khỏi hội, là người tài giỏi có uy tín trong cộng đồng người Việt ở đây. Thu hồi hộp bấm số phone vì chỉ nghe tiếng chưa thấy mặt bao giờ. May quá người nhấc phone là anh ấy không phải vợ con gì để khỏi mất công giải thích. Sau màn tự giới thiệu và thấy anh ta có vẻ quan tâm đến khúc mắc của Thu, thế là bao nhiêu nỗi niềm được Thu trút xuống anh ấy lắng nghe và khuyên bảo Thu này nọ. Sau hơn một tiếng nói chuyện Thu nhẹ người, chẳng bù với chồng Thu chẳng muốn nghe những chuyện bực mình để mà chia sẻ cho Thu bớt nỗi niềm. Bây giờ mỗi lần gặp việc khó khăn Thu đều gọi phone nhờ anh cho ý kiến giúp mình. Có hôm nói với nhau lâu lắm, hết chuyện hội sang chuyện riêng tư của nhau, những câu xưng hô khách sáo được thay đổi bằng những từ thân mật lúc nào không hay. Có lần Thu còn nghe loáng thoáng trong máy tiếng vợ anh ấy gọi đi ngủ vì đã khuya lắm rồi. Thu cảm thấy tức với cô ấy đã làm Thu phải ngưng ngang câu chuyện. Nhiều lần Thu cũng tự hỏi sao mình không thể nói với chồng những câu chuyện như vậy được. Tại chồng không muốn nghe, hay mỗi lần kể lại phải giải thích mãi nó mới hiểu được chuyện phức tạp của cộng đồng người Việt, làm Thu chán nói chuyện với chồng và nó cũng chán nghe chuyện của Thu.

Dạo này những lúc làm việc trong sở Thu hay nghĩ đến anh ấy lòng Thu nao nao kỳ lạ. Mỗi lần vậy lại muốn phone để được nghe tiếng nói trầm ấm của anh. Cơ hội Tết đến, Thu tổ chức liên hoan văn nghệ cho hội và mời gia đình anh ấy đến dự, nhân tiện gặp mặt anh luôn. Nhưng thật trong lòng Thu chỉ muốn anh đi một mình. Ngày liên hoan đến, chị bạn nói với Thu: anh ấy kìa!  Người tầm thước, đeo mắt kính trông rất trí thức, trên gương mặt của người đàn ông này cũng phảng phất nét tò mò gặp Thu. Anh ấy đi một mình! Thu thấy mình bối rối dưới ánh mắt của anh và thoáng xao động rộn ràng...Bỗng dưng Thu cảm thấy yêu công việc của hội quá chừng, dù nó là một đống việc ngổn ngang hỗn loạn, có anh như khích lệ mỗi khi nản lòng.

Bây giờ ngày nào không có cớ liên lạc là Thu lại nhớ. Nỗi nhớ se sắt nao lòng cứ mong anh ấy phone cho mình... Ô hay, chắc là Thu đang yêu... ! còn anh ấy sao nhỉ ???

                                                                                                                                 Mai-Phương (k5)

 

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates