Bây giờ tình mới hay vẫn mối tình đầu?

 …Tình muôn thuở nên suốt đời vẫn mới
          Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu…. 
                                              (Du Tử Lê)

(thân tặng những mối tình Kiểu Mẫu nhân ngày lễ Valentine)
Ngọc Lan

Chiều hôm nay, trên đường đi làm về, tự dưng tôi lại lái xe ra biển ngồi một mình.  Biển đây là vịnh Nửa Vầng Trăng (Half Moon Bay), chỉ cách xa nhà tôi khoảng 45 phút lái xe về hướng bắc.  Nơi đây vào mùa hè lại có nhiều sương mù, trong lúc đó mùa đông  bầu trời trong sáng hơn.  Ngồi đây một mình, để nghe sóng biển vỗ rì rào bên tai, và ngồi để nhớ đến anh, một mối tình mới đến sau này.  Tìm lại nhau và có nhau bây giờ có lẽ đó là định mệnh.  Sáng nay tôi có viết cho anh một lá thư.  Tôi hỏi anh: nơi anh đang ở có gì đặc biệt để lôi cuốn tôi đến không, thì đây là lá thư trả lời của anh, tình mới của tôi đó, đáng yêu vô cùng.  Có đúng không: chuyện tình đầu không thể quên nhưng chuyện tình cuối mới đáng kể…?
Vậy thì mời bạn ghé mắt đọc, nhưng mà… chỉ liếc thôi nhe.

Em yêu,
Hôm nay anh rất là bận ở sở, nhưng lúc nào cũng nghĩ đến em.  Từ nhà anh lái xe đến sở cũng gần 1 tiếng.  Ngồi trên xe, anh cứ lẩm bẩm hát những bài nhạc tình.  Tối ăn cơm xong, anh lại xách cây đàn ra ngoài vườn ngồi hát một mình, nhớ em quá…
Anh rất mừng khi nghe em nói là, vì tình yêu này mà em thấy yêu cuộc sống hơn.  Tình yêu như vậy mới là thành thật.  Nếu sự có mặt của anh trong đời em đã làm cho em được vui thì anh thật là mãn nguyện.  Đến tuổi này mà còn được yêu như vậy thì quả là may mắn.  Anh thấy thật là may mắn có em trong cuộc đời.

Em biết không, cách đây vài tháng, mẹ của anh(bây giờ đã 84 tuổi) cho anh xem một tấm hình của mẹ anh lúc còn con gái 18.  Mẹ anh lúc đó đẹp vô cùng.  Mẹ anh kể chuyện là đã tặng hình đó cho một ông rất yêu mẹ anh lúc còn 18.  Chuyện hai người không thành.  Mẹ anh đi lấy chồng và sau đó di cư vào miền nam.  Mẹ anh sang đây năm 1975.  Đến khoảng năm 1982, ông ấy vào Saigon chơi, mang theo tấm hình này và đưa cho chị của anh.  Nhờ chị của anh mang sang đây để đưa lại cho mẹ của anh và nhờ nhắn là, ông ấy yêu mẹ anh suốt đời…Mẹ anh đi lấy chồng lúc rất trẻ, thương chồng và thương con.  Bố anh qua đời lúc anh 6,7 tuổi.

Khi mẹ anh kể chuyện này thì mẹ anh cười rất hồn nhiên như còn con gái.  Anh rươm rướm nước mắt…Không ngờ là người Việt mình yêu nhau lại mãnh liệt đến như vậy.  Anh thấy chuyện tình của mẹ anh rất tuyệt diệu và anh thấy mẹ anh thật là may mắn.  Đã 84 tuổi rồi mà còn tìm lại được nụ cười hồn nhiên nhu lúc còn con gái.

Trong thư em hỏi, nơi anh ở có gì đặc biệt để lôi cuốn em đến đó.  Anh còn đang suy nghĩ.  Chưa hiểu rõ là em muốn nói gì.  Anh cần phải suy nghĩ đã.  Nhưng trong khi chờ đợi, anh cũng cứ trả lời như thế này: nơi anh ở có những con đường nhiều cây thật đẹp; có nhiều hàng quán café, ngồi uống ly café cả tiếng để ngắm người qua lại; có jazz festival, có nhiều chỗ shopping…và nhất là có ANH.  Nếu điều ước của anh được thành sự thật, anh sẽ ước cho em được gần anh mãi.
Yêu và nhớ em nhiều
Anh
(2002)

 

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates