Bà Mẹ Kiên Cường

Tôi có đọc một truyện ngắn viết bằng tiếng Pháp trong cuốn "Grands Cœurs" của "De Amicis" mấy chục năm về trước khi mới lên trung học, nên bây giờ gần như không còn nhớ gì, kể cả đề tựa của câu chuyện. Chỉ riêng hình ảnh người mẹ phải dùng thân mình để sưởi ấm cho bụi xương rồng hầu cứu sống đứa con, hình ảnh đó vần còn in đậm nét trong trí nhớ của tôi vì nó để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Nay tôi muốn xin phép dựng lên một câu chuyện ngắn với những mẫu đối thoại giữa hai mẹ con, những sự kiện có ý nghĩa tượng trưng và các tình tiết khác để vinh danh các bà mẹ hiền, các bà mẹ đáng kính mà suốt đời tôi luôn tôn thờ.

Trong một túp lều nhỏ ở ven rừng gần biên giới, có một người đàn bà đau khổ nhìn đứa con đang hấp hối mà khóc than thảm thiết. Ngoài trời tuyết vẫn rơi như những giọt nước mắt của người mẹ tiếp tục âm thầm nhỏ xuống gương mặt tái xanh của đứa con yêu dấu. Căn phòng chỉ đủ kê một chiếc giường ọp ẹp, và từ mùa thu trước bà mẹ đã chịu khó nhặt từng chiếc lá khô để dành đắp cho con thêm ấm.

Đứa bé trai độ chừng năm tuổi nằm im lìm bất động. Sức sống như dần dần rời khỏi thân thể gầy yếu kia. Nhưng thỉnh thoảng em cố giương đôi mắt lên nhìn mẹ như muốn hỏi: "Tại sao con như thế này? Con muốn nhìn thấy mặt trời, con thích nghe chim hót, ngắm những cánh hoa rừng và bắt nhiều bướm đẹp. Còn nhiều thứ nữa con chưa được biết và chưa có dịp biết qua. Nhưng sao mẹ lại khóc? Con muốn thấy mẹ cười. Khi mẹ cười mẹ rất đẹp, đẹp như bà tiên…" .

Người mẹ tuyệt vọng ôm sát con vào lòng thủ thỉ: " Mẹ cũng mong mẹ là tiên nữ có phép nhiệm mầu đem đến cho con những thứ mà con yêu thích, và nhứt là có quyền năng giữ được mạng sống của con. Con có hiểu không? Hơi thở của con là nguồn sinh khí của mẹ, mất con mẹ không thể tồn tại được. Rồi người mẹ nhìn ra ngoài và ngước lên nhìn trời cầu khẩn van xin: "Xin các thần linh hãy cho con của kẻ nghèo hèn này sống đến mùa xuân năm sau thì dù thân xác này phải chịu bao nhiêu đọa đày khổ ải, con đây cũng không hề oán trách."

Lời cầu nguyện vừa dứt bỗng một luồng ánh sáng từ trên không hạ xuống, rồi một vị thần oai phong hiện ra ở ngưỡng cửa và nghiêm nghị phán rằng: " Ngươi hãy nghe đây. Lòng thành của ngươi làm ta cảm động. Nếu ngươi muốn kéo dài mạng sống của con ngươi thì ngươi phải kiên trì nhẫn nại đi đến một nơi thật xa để hái lá cây thần dược đem về nấu nước cho con ngươi uống. Dọc đường sẽ có nhiều gian nan thử thách, chỉ có lòng thương con vô bờ bến mới giúp ngươi vượt qua mọi gian truân khổ ải. Trong khi ngươi đi vắng, ta hứa sẽ giữ mạng sống của con ngươi chờ ngươi trở về. Nhưng nhớ không được dừng bước, phải cố tiếp tục đi cho tới khi đến bên bờ suối có cây thần dược lấp lánh hào quang với muôn màu rực rỡ. Chúc nhà nguơi thành công."

Bà mẹ vội quỳ sụp xuống lạy tạ, miệng không ngớt cám ơn rối rít: "Đa tạ thần linh, đa tạ thần linh. Ơn cứu tử của ngài, mẹ con chúng con xin ghi lòng tạc dạ." Kế đến bà quay sang nhìn con, hôn nhẹ lên vầng trán nhợt nhạt của đứa bé mà hứa rằng: "Mẹ sẽ hái lá cây thần dược đem về cứu sống con bằng mọi giá dù phải lao mình vào biển lửa. Con phải rán chờ mẹ về."

Bà mẹ ra đi giữa đêm đông giá lạnh, đầu trần chân đất, trên mình chỉ khoác một manh áo tả tơi. Nhưng có nghĩa gì đâu cái lạnh bên ngoài khi ngọn lửa hy vọng đang nung nấu trong lòng người mẹ với tình mẫu tử vô biên. Bà lầm lũi đi, đi đến sáng, đi mãi, ngày này qua ngày khác, vượt đèo vượt núi, trèo non lội suối, đôi chân rướm máu không ngừng bước tới. Trận bão tuyết mấy lượt xô bà ngã xuống, nhưng rồi bà vẫn đứng lên tiếp tục đi cho tới khi bà đến một vùng sa mạc hẻo lánh, thì bỗng đâu bà nghe có tiếng người nói: "Hỡi bà mẹ kiên cường kia, ngươi đã từ xa vượt bao trở ngại gay go mới tới được nơi này, ta thật sự rất khâm phục. Đây là trạm cuối cùng của cuộc hành trình đầy gian truân thử thách. Nếu nhà ngươi thật lòng chịu hy sinh trọn vẹn cho con thì ta sẽ chỉ cho chỗ hái lá cây thần dược."

Bà mẹ nhìn quanh quất không thấy ai, chỉ có một bụi xương rồng đầy gai nhọn đứng trơ bên lề đường. Tiếng nói đúng là từ đó vọng ra. Bụi xương rồng lại lên tiếng yêu cầu: "Ta lạnh lắm. Ta muốn ngươi ôm ta vào lòng, ôm ghì thật chặt cho đến khi nào ta thấy ấm thì ta sẽ giúp cho ngươi được toại nguyện."

Không chút ngần ngại, người mẹ đáng thương cố dang rộng đôi tay khô gầy ôm chặt lấy bụi xương rồng mặc cho gai nhọn đâm sâu vào da thịt. Bà áp sát thân hình nhỏ bé và gầy còm vào cây xương rồng khiến cho máu chảy thấm ướt cả áo. Bà cố nhắm nghiền mắt lại hình dung những giọt máu của mình tưới lên gương mặt tái mét của con đang dần dần hồng hào trở lại. Rồi bà nghe như hơi thở yếu ớt của con cũng trở nên liên tục và đều đặn hơn nhờ hơi ấm từ thân bà truyền sang. Bà cố thu hết tàn lực ghì chặt cây xương rồng mà tưởng chừng như ôm lấy đứa con yêu quý nên da thịt không còn thấy đau đớn nữa. Ôi đáng yêu và đáng kính thay một người mẹ vốn yếu đuối, nhưng vì con mà hóa ra dũng cảm phi thường! Bà quả thật là một tấm gương sáng  cho những ai đã từng làm mẹ.

Một tháng sau, cũng trong túp lều trước đây bị bao phủ bởi bầu không khí thê lương ảm đạm, giờ đây mùa xuân đã về với nắng ấm, với muôn hoa đua nở và chim hót líu lo, xen lẫn với tiếng cười nói vô tư của trẻ thơ. Tình mẫu tử là ngọn đuốc kỳ diệu đã đánh lui bóng tối của tử thần.

Dù sống rất đạm bạc và thiếu thốn đủ điều, nhưng hai mẹ con người thiếu phụ không cảm thấy mình nghèo vì họ đã có trong tay một kho tàng vô giá: Đó là mẫu tử tình thâm, tình mẫu tử thiêng liêng.

Gs. Nguyễn ngọc Hà (Pháp Văn)
Vu Lan 2006

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates