Thu vàng

Tháng chín với những cơn mưa nhỏ đầu mùa dai dẳng báo hiệu mùa thu sắp đến. Trời đất lại bắt đầu đổi thay, những ngày nắng ấm dần biến mất để nhường cho khí lạnh lấn dần. Trên cây những màu nâu vàng đã từ từ thay thế cho màu lá xanh, vài chiếc lá nhẹ rơi theo làn gió. Mùa thu ơi, thu lại về... ! còn nhớ gì chăng những mùa thu cũ, những ngày tháng mênh mông có mong chờ chất ngất, có yêu thương hoà quyện với nỗi nhớ trông một người - Anh ! vẫn nhớ về anh nụ cười nửa miệng, giọng nói đầm ấm sâu lắng kể những mẩu chuyện nho nhỏ về những người bạn có liên quan đến nhau với những lý tưởng, mục đích sống và suy nghĩ của họ. Và hôm nào trong căn nhà ấm cúng nghe anh nói về văn thơ, nghe anh dạo tiếng đàn trầm bổng réo rắt với những nốt luyến láy ai oán lòng người...

Tháng mười những cơn gió mạnh lồng lộng thổi về - lá vàng rơi... - Lá bay tơi tả theo từng cơn gió - lá nằm ngập lối đi - lá kêu xào xạc theo mỗi bước chân người. Và sắc màu đặc biệt của mùa thu : Vàng - nắng vàng trong suốt như thủy tinh mong manh trải suốt con đường, nắng trườn trên từng chiếc lá vàng còn lại trên cây, nắng lăn xuống lấp lánh ánh vàng như đùa trên từng chiếc lá khô nằm phơi mình dưới đất. Trời đất đầy ắp màu vàng. Và anh ơi, lại màu vàng của ngày tháng cũ, của buổi đầu tiên hẹn hò trong rừng thu ngày nào - Màu nắng vàng hắt vào áo em, lá vàng trải thảm dưới chân em và áo em mặc cũng màu vàng - anh gọi em là : mùa thu - thu vàng của anh... Hôm đó đứng trên tảng đá cao em gọi tên anh vang vọng một góc rừng - lá đổ sau mỗi tiếng em gọi hòa với gió. Em làm thơ viết trên lá phong vàng tặng anh :

Em gọi tên anh
suốt mùa lá đổ
lá vàng rơi, xao xác
những con đường
bâng khuâng nhìn
hàng cây khô lá
ngỡ cuộc tình mình
theo lá, trở thành không...

Anh nhìn em đầm ấm nhẹ nhàng: " ừ, em gọi tên anh đi, mỗi lần gọi là một chiếc lá rơi, em gọi nhiều quá lá đổ ngập đường và anh, anh cũng bay theo lá, mai mốt nhìn lá lại nhớ đến anh..." Anh tặng em một chiếc lá vàng " nhớ thơ Ðinh Hùng không cô bé"* em gật đầu bâng khuâng với tình yêu mình đang có. Ðến chiều mặt trời là một khối đỏ cam từ từ đi xuống làm rực rỡ thêm sắc vàng cam của mùa thu ở một góc rừng..., sao đang vui bỗng nhiên buồn anh nhỉ, tại mùa thu chăng?

Tháng 11 trời lạnh se sắt và xám buồn, mưa nhiều hơn, hàng cây đã trơ trụi. Người ta bắt đầu khoác lên người những chiếc áo dầy hơn và điểm trang thêm bằng những chiếc khăn quàng cổ có màu sắc tươi thắm để những ngày cuối thu bớt ảm đạm. Thời gian cứ thế mà bằng bặc trôi đi. Thế là xong! anh đã về nơi ấy hạnh phúc với nàng - em bên này hạnh phúc với chồng con. Cuộc tình trong phút giây nào đó đã biến mất chẳng ai hay, chỉ để lại dư hương man mác mỗi khi nhớ về. Tháng mười một, gần cuối thu rồi anh nhớ không ? tháng mười một có những cơn gió lạnh buốt da người và nỗi đau vừa xa anh như vết thương âm ỉ mỗi khi sang mùa. Em vẫn thầm gọi tên anh suốt mùa lá rơi đó trên những con đường kỷ niệm. Mưa rơi suốt mùa thu xa nhau, mưa hắt từng giọt buồn vào mặt làm ướt rát mắt môi em. Em đã đi giữa hàng cây trơ lá nhìn những lá khô bên đường đọc mãi bài thơ hôm nào viết cho anh :

                     Em gọi tên anh
                     suốt mùa lá đổ
                     .....
                     ngỡ cuộc tình mình
                     theo lá, trở thành không

...Bây giờ, tháng mười một lá không còn đổ nữa, em đã hết gọi tên anh từ độ nào lâu lắm, hôm nay lang thang trong rừng thu ngày nọ ngước nhìn hàng cây khô quen thuộc, chân lại dẫm trên bao lá vàng chợt nhớ đến anh : anh như lá hay tình ta như lá gọi thì đổ - lá đổ xong rồi thành không...

Bài thơ là một lời tiên đoán, phải không anh ?

 

Mai Phương - k5

 (*thơ Ðinh Hùng : xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em.)

 

[Trở lại trang trước]

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates